Hít vào 4 giây, nghỉ 2 giây, rồi thả hơi thở trong 6 giây với tiếng "Hûûû" nhẹ nhàng.
Hơi thở Hû đến từ truyền thống Sufi, nơi "Hû", một từ nghĩa là "Ngài" và hướng về Đấng Thiêng liêng, được lặp lại trong dhikr, pháp tu tưởng niệm. Ở đây nó được giới thiệu đơn giản như một hơi thở có âm thanh: hít vào nhẹ nhàng, dừng ngắn và thở ra mang theo tiếng "Hûûû" mở và thoáng. Bạn có thể xem nó là một thực hành tâm linh hoặc một bài tập giọng giúp dịu lòng; cả hai đều trọn vẹn.
Hơi thở Hû hợp với những khoảnh khắc tĩnh lặng để suy ngẫm: sáng sớm, trước khi cầu nguyện hay thiền, hoặc buổi tối khi bạn muốn thu mình lại. Tiếng sáo ney chậm hoặc nhạc Sufi làm nền có thể làm bầu không khí sâu lắng hơn. Đây cũng là lựa chọn nhẹ nhàng nếu bạn thích ý tưởng hơi thở có âm thanh nhưng ưa một tông mở, thoáng hơn là tiếng ngân khép miệng.
Hơi thở và âm thanh xuyên suốt thực hành Sufi: trong các buổi dhikr, danh Hû thường được xướng lên theo nhịp, đôi khi kèm chuyển động, như một cách hướng trái tim về sự tưởng niệm. Đây là thực hành truyền thống và mang tính sùng kính; chưa có nghiên cứu khoa học nào về chính hơi thở Hû. Điểm chung với các kỹ thuật đã được nghiên cứu là nhịp chậm và hơi thở ra dài có phát âm, hai đặc điểm gắn với trạng thái bình thản hơn.
Hãy tập khi ngồi hoặc nằm; tuyệt đối không tập dưới nước hay khi lái xe. Dừng lại nếu chóng mặt.
Giữ âm thanh nhẹ và thả lỏng, không đẩy từ cổ họng. Nếu thấy lâng lâng, hãy thở bình thường vài hơi trước khi tiếp tục.